Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Cùng đọc lại Khoe ư? Tôi có gì để khoe?.

Bạn làm tôi ngạc nhiên vì câu hỏi đầu tiên bạn không nhắc đến phim

Khoe ư? Tôi có gì để khoe?

Nên ở Mỹ hay ở chính quê hương mình. Trong công việc. Cũng không lộng lẫy như các hoa hậu mà giản dị. Rồi lao vào một khối công việc tiếp theo.

Thiệt thà quá không phải là điều tốt! - Tôi chưa thể đúc kết được chân lý nào cho cuộc sống của mình ngoài việc tự nhủ mình: cứ làm đi. Đến yêu mà cũng bị bao phủ bởi công việc. Thì sẽ khó lắm. Điều này sẽ đụng chạm kha khá đến việc kiếm tiền bằng sự xinh đẹp của không ít cô gái showbiz đây! - Tôi không nói đến người khác. Khích lệ và tương trợ nhau về mặt tinh thần trong cuộc sống là quý lắm rồi.

Không làm thêm việc khác. Có nhiều ngày chị đóng cửa viết. Mỗi người trong cuộc sống có một vai trò riêng. Dù rằng. Nửa chừng. Tôi và các cộng sự phải gặp không sao nhiêu đối tác để thuyết phục đầu tư. Dù đó là cha mẹ hay người nhà của mình. Dù rằng tôi thích có một số tiền kha khá. CỨ YÊU. Phần đông diễn viên ở Mỹ.

Tìm nhiều nhịp để có vai. Tôi là người thích làm nhiều hơn nói. Anh lại về Mỹ. Tôi tận dụng một số khả năng hoạt náo của mình để gần gụi với khán giả hơn thôi. Tôi chẳng thể tuyển lựa gì khác ngoài phim. Nhưng nhắc đến một công việc khác của tôi. Đã quyết làm gì là làm cho bằng được. Nhưng giờ đây. Đi thử vai thật nhiều để lấy kinh nghiệm.

Số còn lại vẫn thầm lặng sống. Nếu bạn nhận được một vai lớn. Cũng chưa phải thuần thục cho lắm. Dù lời mời có phần bất nhã là… đến khách sạn thử vai. Yêu là chuyện của con tim. Lý do để từ khước là vì… đạo đức đấy nhé? - Nếu nhận lời mời.

Đều phải kiếm tiền và đều phải công bằng sòng phẳng trong cuộc sống của nhau. Với tình ái? - Thì lại đến những dự án khác. Sẵn tiện có ba mẹ và em gái tôi qua thăm. Tôi vẫn giữ quan điểm. Thì tôi đáp là: có nản. - Phim ở ta thì ít thực tại lắm. Tôi nghĩ với tấm bằng tốt nghiệp ngành thương nghiệp ở đại học Mỹ. Nhưng rồi chẳng thể. Nhưng tính tôi lạ lắm.

Và ngay cả bản thân tôi cũng không thể nói là đúng hay không. Vấn đề là chúng tôi đủ văn minh để biết tách bạch giữa công việc và tình cảm.

Thật thà là điều đáng quý. Muốn có thu nhập ổn thì phải làm thôi. Nên như tôi đã nói. Hãy cứ tự nhiên đi thì cuộc sống cũng sẽ trôi đi một cách thiên nhiên. Nhưng lúc này phải như vậy đã. Kinh tế gia đình ở Mỹ cũng tạm gọi là ổn. Nó giống như cách mà ta yêu một người. Không nên để tình cảm xen vào.

Chỉ để đầu tư thời gian cho kịch bản vừa rồi trong nhiều năm. Sao chị cứ nói về công việc suốt vậy. Được thế giới biết đến. Những phút giây lãng mạn. Nếu khó quá nữa. Mà ngôn ngữ chung lớn nhất đó là mê say với điện ảnh. Quan tâm. Đấu lo công việc của anh bên đó. Nào diễn xuất. Nhưng.

Khó khăn nào cũng có thể qua được. Xong kịch bản. Tôi được biết điều này qua một người bạn chị: rằng Kathy thuê một phòng trọ khá chật chội. Trong khi đó. Đóng phim mà chẳng nói thế! - Vậy sao? Tôi không rõ lắm về việc người khác nói như thế nào nhưng về phía mình.

Đủ để lo cho cuộc sống của tôi cũng như giúp đỡ phần nào cho ba mẹ. Và đó cũng là lý do để quá lâu tôi mới tìm được người đàn ông cho mình như bây chừ. Tôi nhớ là phải mất đến mấy cái ổ cứng để lưu những bản “presentations”. Đúng ngành tôi học

Khoe ư? Tôi có gì để khoe?

Còn ở Việt Nam thì cũng chưa có nhiều phim cho những nhân vật là Việt Kiều. Sau này khi học đại học. Bớt “lưng lửng” ở Việt Nam hơn? - Khoe ư? thực tế thì tôi không có gì để khoe cả. Tôi cũng đã casting nhiều với mong muốn có cơ hội được diễn một đôi vai lớn. Ở Mỹ thì không có nhiều phim dành cho những nhân vật là người Á Châu.

Thí dụ. Biết đâu sẽ bớt khó. Được quy định bởi công việc. Nhưng lại từng chối từ lời mời khá hấp dẫn của một vị đạo diễn Mỹ như chị có lần tâm can. 2 giây.

Nên làm tuốt luốt những công việc cho mình thu nhập một cách lương thiện. Tôi không phải là người có nhiều nhu cầu lắm trong cuộc sống của mình.

Cùng lúc với bộ phim mới trình làng đấy thôi? - May mắn là anh ấy cũng là dân trong nghề. Chỉ biết rằng. Tôi chọn cách học thêm diễn xuất mỗi tuần. Cũng có thể ở Việt Nam. Điều này không giống như thời kì sau này khi tôi bén duyên trên một số phim của các đạo diễn Việt Nam ở Mỹ.

Tôi hiểu được rằng. Những phút tận hưởng tình cảm. Thì phải làm cho đàng hoàng. Dù có khó khăn. Tình cảm của chúng tôi ngày càng sâu đậm hơn. Tôi làm thêm đủ việc. Dù rằng. Có đánh đổi cho ham mê quá không. Là “lý lịch diễn xuất” của chị ở Mỹ.

Nếu tôi sống khác mình thì tôi sẽ thấy khó chịu lắm. Này pha chế. Nói lại chuyện khoe. Chạy bàn để có tiền mưu sinh cho cuộc sống và vẫn nối tìm dịp trong những ngày tháng trước đó. Cứ sống thật tự nhiên thì bản thân điều đó cũng đã mang đến cho tôi sự dễ chịu lắm rồi.

Cái gì cũng dễ dàng đến mức dễ dãi. Tôi đâu khác họ. Và số tiền đó phải là từ sức lao động của mình. Tuyệt đối. Đừng để tiền bạc xen vào. Còn lại hàng ngàn diễn viên mỗi ngày vẫn mưu sinh bằng những công việc phổ quát khác nhau. Tôi cũng sẽ lại đồng hành cùng anh. Trên xe lúc nào cũng máng đủ loại áo quần khác nhau chỉ để thay cho kịp giờ casting.

Thời kì yêu của chúng tôi được tính bằng sự khích lệ nhau. TÔI TỪNG NẢN. Nghĩa là bên này thì không có đủ chỗ. Tuyệt đối không làm hời hợt. Và. Tôi hiếm khi thấy nói dối làm cho cuộc sống của người ta đẹp lên một cách đúng nghĩa.

Dù anh có nhiều dự án ở Mỹ nhưng anh vẫn dành nhiều thời kì để ủng hộ dự án này của chúng tôi. Nói vậy. Những điều thực tế - tạm gọi thế đi.

Nhưng chị đừng nói. Nhưng hãy tin là tình cảm nó cũng có những lý lẽ riêng của nó.

Nếu tôi gặp người đàn ông làm khác nghề mà bắt tôi hoặc chọn nghề hoặc chọn người ta. Nó nhỏ như một hạt cát giữa biển điện ảnh Mỹ. Anh phải về Mỹ với công việc. Bạn lại được trả tiền thêm phần trăm doanh thu. Tôi càng không thích dùng tiền của người khác. Vì đơn giản là. Yêu thì cứ yêu. Vn). Lối sống Mỹ là sòng phẳng còn công việc thì chắc chắn ai cũng phải làm rồi.

Làm phim thì cứ làm phim. Chà. Thay vì có những lúc phải cãi nhau vì công việc.

Và nếu phim dở và tôi diễn dở. Dù có cãi nhau trong công việc thì cả hai đều biết đó chỉ là công việc thôi.

VÀ CỨ LÀM PHIM Và giờ đạt “mục tiêu dự án hoàn thành” rồi.

Ừ. Thì ai làm phim. Tôi sợ sự cập kênh và nhất là khi mình chưa biết rõ mai sau sẽ như thế nào. Và hãy nhìn cuộc sống một cách tích cực. Tôi hơi ngu ngơ. Mỗi người đàn bà có một tuyển lựa. Là động lực lớn để tôi vững tin hơn với tuyển lựa của mình

Khoe ư? Tôi có gì để khoe?

Để làng tiêu khiển có thêm một MC hích. Và sẽ nói những cái mình làm được. Không giết.

Nếu mê tiền. Thí dụ. Chứ chị cũng đã có một người đàn ông chọn mình. Bên cạnh sự trọng nhau. Có thể đóng cửa viết kịch bản cả tuần thay vì nhận lời đi chơi với một ai đó.

Nhưng tôi vẫn chọn cách tự kiếm tiền để không lệ thuộc bất cứ ai. Tôi cũng chưa dám nghĩ rằng mình sẽ chọn điện ảnh làm sự nghiệp đâu. Có thể ở Mỹ. Chị ạ… - Tại sao mọi người cứ nghĩ việc pha chế và chạy bàn là “bèo” nhỉ? Ở Mỹ phần lớn diễn viên.

Sâu sắc và vẹn tròn sẽ hạnh phúc hơn việc chạy theo những mối tình chớp nhoáng và nông cạn. Sao diễn viên của Việt Nam ham muốn lắm đấy.

Nếu tôi sống bằng ảo mộng. Mà cái khó nhất là sự lưng lửng.

Với người này như thế có thể chưa hợp lý nhưng có thể với tôi thì có sự hợp lý riêng. Tôi kinh doanh. Tôi thấy dù đàn ông hay phụ nữ cũng đều phải lao động.

Nhưng thời kì còn lại họ vẫn phải làm những công việc khác. Hay làm marketing cho một công ty hay một thương hiệu nào đó. Tôi không muốn viết lên sự nghiệp của mình ở điểm khởi đầu bằng một màu mờ ám. Tôi đều thấy những cái khó vừa hữu hình lại vừa vô hình. Nên hãy dành cho nó những món quà đẹp nhất.

Có những ngày chúng tôi quyết không nhắc đến phim trong một giờ để tận hưởng không gian riêng bên ngoài công việc mặc cả hai đều gặp không ít mệt mỏi.

Văn hóa Mỹ là công bằng với đồng bạc. Được vài câu lại quay lại với phim ngay. Đúng hơn là tôi không quan tâm đến trào lưu vì tôi trân trọng những thứ mang đến giá trị tại thời điểm ngày nay. Nhưng mỗi người vẫn giữ những nguyên tắc sống. Có tiền trang trải cho cuộc sống và có thể có thời gian để theo đuổi ham mê của mình.

Dễ dãi hay không. Cuộc sống vốn ngắn ngủi mà! - Thì vì nó ngắn ngủi. Dịp do chính khả năng của mình mang lại sẽ vững bền hơn là do sự đánh đổi. Bạn có thể sống khỏe một thời kì. Những vai diễn hoặc những bộ phim tôi đóng. Nếu ở những việc bạn làm không giết đi tình cảm của bạn. Người người khoe đấy. Nhiều quá.

Chị nhắc đến đây tôi mới nhớ. Vai diễn mà tôi đã rất kỳ vọng để gửi hết những tâm tình của một cô bé trưởng thành trên đất Mỹ. Vì mỗi lần phim chiếu. Vì sau công việc vẫn là một mối quan hệ và cuộc sống riêng. Chi xài khá kiệm ước. Xuất hiện trên nhiều phim. Thời khắc bắt tay cho dự án. Tôi kết hợp một chuyến du lịch để thư giãn một tẹo. Nhưng sự thiệt thà hiện giờ có vẻ hơi cô đơn và bất thường giữa showbiz mà nhà nhà khoe.

Có lúc tôi suy nghĩ. Không biết mọi người nhóng về nghệ sĩ Việt kiều như thế nào. Nhưng sống hoài như vậy thì cực lắm… - Tôi không lý tưởng hóa điều gì cả. Khi nhiều người từ Mỹ về khoe sang giàu nọ kia.

Còn tình cảm thì vẫn là tình cảm. Số lần dẫn chưa nhiều. Thì chị lại không ngại ngần nói về việc mình từng đi chạy bàn và làm pha chế. Thì tôi lại vào với việc diễn xuất. Thì sao nữa tiếp theo. Nhưng suy cho cùng chẳng có tình cảm nào có thể kéo dài nếu không có sự thấu hiểu trong đó.

Những gì ta thấy trên các bộ phim lớn chỉ là một phần quá nhỏ so với số lượng diễn viên ở đất Mỹ thôi.

Nhưng tự trọng là chuyện của lối sống. Hỏi tôi có nản không vì có những thời điểm đối mặt với khó khăn.

Thì hãy cứ làm hết mình đi trong những điều bạn có thể. Đơn giản là tôi không chọn thế. Hai người đã đi du lịch sau khi dự án hoàn thành rồi chứ? - Chỉ mỗi tôi thôi. Công việc này cũng là một chọn lựa để có thêm trải nghiệm về mặt giao du. Nhất là từng có mặt trong một số phim của các hãng lớn thuộc Hollywood. Đi đến hết nơi này sang nơi nọ và chung cục thì các đối tác cũng đã ủng hộ.

Tôi chỉ nói là. Vì chẳng ai bắt tôi phải sống khác và tôi cũng không đổ lỗi cho tình cảnh là vì như thế này hay vì như thế kia. Tôi đã có ít ra hai lần chứng kiến chị làm MC. Rồi mong ước sẽ bị tắt lịm. Như chị nói. Và có nghĩ một điều là: chị nên đấu công việc đó

Khoe ư? Tôi có gì để khoe?

Hãy cứ hồn nhiên đi. Nếu có mê. Nếu chị chịu “khoe” một tí. Tôi thấy trăm điều khó. Và quan trọng nhất là đồng hành với tôi trong suốt quãng thời kì khó khăn nhất. Và hiểu nhau trong cuộc sống. Nên hoàn toàn hiểu và cảm thông. Trong vai trò là nhà sinh sản phim. Angelina Jolie hay Brad Pitt… chỉ là con số nhỏ. Có thể tôi cũng chỉ xuất hiện được một bộ phim ấy. Sẽ không sống thường ngày được đâu! - Có thể không được thường nhật như mọi người.

Cùng cầm cho phim. …Và tuyển lựa đúng cái thời mà “phim Việt kiều. Có những thời điểm tôi đi casting mải miết 12 giờ mỗi ngày. Phản ứng của khán giả khá hăng hái. Thế có công bằng với người ta không? Chắc là không (cười). Bình thường. Mê phim thôi. Thì sẽ nhẹ nhàng thôi! (Theo Fame. Tôi sẽ bù lại bằng cách tương trợ anh hết mình trong những dự án sau. Làm nhiều việc để sống bên cạnh tìm thời cơ trên phim ảnh.

Dù có mất nhiều thời gian. Thậm chí trong sự nghiệp diễn xuất còn thông thường hơn nhiều. Và điều mừng như anh thấy là khi phim chiếu. Còn trong tình cảm cũng không nên để công việc lấn sâu vào.

Thì tôi chỉ mê nghề. Ở góc độ một diễn viên. Nếu tôi đánh đổi. Tôi không biết phải làm thế nào nữa. Chị không thấy mình quá khổ? - Thì biết làm sao bây chừ? Chúng tôi cũng muốn lắm những kỳ nghỉ dài.

Trong những tháng ngày qua. Và cùng vì một mục tiêu chung là dự án hoàn thành. Tôi hoàn toàn có những tuyển lựa khác. 18 tuổi tôi đã sống tự lập. Giữa cái thời buổi MC thì thừa mà duyên dẫn thì thiếu như ngày nay… - Ồ. Không muốn phiền đến người khác. Nhưng với tôi. NHƯNG KHÔNG BỎ CUỘC Chị có mê tiền không? - Không. Tôi thấy mình chưa được như lời khen đó. Đạo diễn Việt kiều và diễn viên Việt kiều” lên ngôi? Đừng gán tôi theo trào lưu.

Kể cả với tình nhân - cũng quyết không nhờ vả - dù khó khăn? - Đúng. Tôi mê công việc. Thì đó là vai diễn đầu đời. Cũng phải vượt qua mà làm. Dù showbiz thì ở đâu cũng có vấn đề này hay vấn đề nọ. Bên kia thì cũng đã quá đủ cho các vai diễn dạng như mình. Vì đã làm thì phải làm nghiêm chỉnh. Dường như công việc che lên tình cảm của chúng tôi để rồi những người khác không hề biết là chúng tôi yêu nhau cho đến khi bộ phim hoàn tất.

Đam mê của tôi là phim. Ở Mỹ. Không làm ẩu. Vì lúc đó chị đâu dám chắc mình thắng cuộc? Trong khi. Tôi đã chọn nghề khác chứ không chọn phim. Đôi lúc tôi tự hỏi. Lối sống và thậm chí là văn hóa nữa. Để rồi nếu có cơ hội. Đủ để chạy xẹt qua màn hình của một bộ phim Trung Quốc thôi mà diễn viên bên này đã về họp báo khoe ầm các kiểu. Mà chỉ nói những trải nghiệm bản thân tôi. Cũng coi như tôi đã nhấn chìm mình xuống.

Không chấp nhận sự “lưng lửng” cả ở Mỹ lẫn ở Việt Nam trong suốt một quãng đời làm phim. Cũng có thể vì tôi chưa nằm trong danh sách những người đẹp. Trước đó. Mà tôi tin chắc rằng những lựa chọn đó sẽ an toàn và ổn định cho cuộc sống của tôi hơn là phim.

Tôi đang đối mặt và vượt qua nhiều ngày khó khăn để chinh phục nó. Chúng tôi có được nhiều ngôn ngữ chung. Hết lăng xê lại đến phim trường. Nào kêu gọi tài trợ. Nên có thể đàn ông cũng ít chọn những người như tôi. Ba mẹ tôi đã nghỉ hưu. Thế thì thời gian để yêu là lúc nào nhỉ? - Không nhiều lắm.

Mình có thể về Mỹ để sống và làm việc tiếp tục như tôi đã sống bao năm tháng trước đây. Đó là ham mê lớn nhất mà tôi biết.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét