Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

Trần Vàng tốt hơn Sao vẽ.

Anh có thể vẽ trầm không nhìn hàng chục bức giống nhau y chang

Trần Vàng Sao vẽ

Ngồi xổm mà vẽ. Mình thích chi vẽ nấy. Lương hưu anh qua bao nhiêu lần tăng, giờ được 1,6 triệu đồng. Tôi hỏi :"Anh thường vẽ về đề tài nào?". Hai con đã lớn, đã lập gia đình, có việc làm. Canh Dần con cọp. Vẽ để mỗi ngày soi mình vào đó.

Tranh Bồ phản ảnh Ma bức lớn, bức nhỏ anh treo khắp nhà. Mình vẽ chơi mà. Chum hum mà vẽ.

Có những bức mình chép, có những bức mình thêm thắt ít nhiều. Hai tác phẩm hội họa của nhà thơ Trần Vàng Sao. Bìa và một số trang ruột sách Tuyển tập tiếu lâm của Hoàng Thiếu Phủ (NXB Trẻ, 1995) sử dụng tranh mình vẽ lại bộ bài tới đấy.

Tôi hỏi:"- Sao bác không là Phật tử, song ham mê vẽ nhiều Bồ Đề Đạt Ma đến vậy ?". Sự lặng yên ấy như là sự suy ngẫm thế cục đã không một ai có thể hiểu nổi con người của Bồ phản ánh Ma. Mậu Tý thì con chuột. Nhìn ngày tháng ghi dưới tranh, tôi thấy năm 2013 này anh đã vẽ nhiều bức tranh. Vẽ tổ sư Đạt ma để rèn đúc chữ TÂM, như là một sự "văn ôn võ luyện". Những bức tranh vẽ sư tổ Đạt Ma của anh sắc sảo không kém gì tranh trong sách Phật, hơn nữa dưới ngòi cọ Nguyễn Đính, sư tổ Đạt Ma có vẻ phong trần hơn, không đạo mạo như trong sách Phật mà tôi đã được xem.

Điều đó chẳng mấy cứu giúp gì. Với bản thân mình, thích nhất vẫn là vẽ sư tổ Đạt Ma. Tôi nhìn khắp nhà anh, không có giá vẽ nào.

Anh cười: - Họa sĩ họa siếc chi mà đề tài. Anh vẽ tranh vào sau các tờ lịch cũ. Nghệ thuật Trần Vàng Sao là nghệ thuật để chơi. Vài ba tháng đói vàng mắt mà vàng chẳng thấy đâu. Các năm âm lịch, mình vẽ con Giáp để treo chơi Tết cho vui. Đối với Bồ phản ảnh Ma, mọi người đều là chư Phật

Trần Vàng Sao vẽ

Bồ Đề Đạt Ma lại nói: "Chư Phật không cứu chư Phật". Hiện giờ thì hai anh chị đã thung dung hơn. Tôi nhớ mình đã đọc ở đâu đó câu chuyện Bồ phản ảnh Ma lặng lẽ rời bỏ triều đình, Ngài đến chùa Thiếu Lâm quay mặt vào vách, 9 năm nhìn vách đá lặng yên không nói một lời.

Anh đã vào tuổi 74, nhưng vẫn say thơ, say vẽ. Tôi hỏi "thế anh vẽ ở đâu". Tân Mão con mèo, Quý Tỵ con rắn. Thơ thì anh ký bút danh Trần Vàng Sao, nhưng tranh thì anh ký tên thật: Nguyễn Đính. Đó là sự bình đẳng cho mọi người. Mọi điều mà vị Phật có thể làm là đánh thức bạn dậy. Nghệ thuật để chơi mới khó, chứ loại nghệ thuật để dạy dỗ ai đó thì quá dễ.

Khi bạn đánh thức ai đó dậy, bạn đã làm việc phục vụ vĩ đại cho nhân loại, bởi Chư Phật không cứu chư Phật. Chị chạy chợ, khi thì bán cháo bánh canh, cơm hến, khi thì cùng chồng đi bán bánh mì, nước giải khát mỗi khi có trận bóng đá trong sân Tự Do.

Anh bảo vẽ dưới nền nhà. Ngô Minh. Cũng bổ ích đấy chứ. Anh Nguyễn Đính và chị Hay một thời sống khó nhọc lắm. Tôi không hiểu mấy giáo pháp đạo Phật, nhưng tôi hiểu Bồ Đề Đạt Ma đã nhập tâm Trần Vàng Sao như thế nào.

Hai vợ chồng xây được hai dãy nhà cho sinh viên thuê ở trong vườn nhà. Đối với tôi, lạ lùng hơn là ngoài thơ, anh còn đam mê vẽ tranh bằng bút chì, mực xạ, có khi cả bột màu.

Tranh treo khắp nơi. Bồ phản ánh Ma là Thiền sư vĩ đại nhất. Bồ phản chiếu Ma và bài tới, mới đầu mình chép, dần dà mình bóc tách một số họa tiết rồi bố cục theo ý riêng, thành cái chất mình.

Trần Vàng Sao nhìn tôi như nhìn một cậu học trò, cười : - Nếu có một ông Phật tốt nhất trên đời để cho mình theo, đó là Bồ phản ánh Ma. Vẽ để chơi. Hay 10 bức tranh chăn trâu mình chép từ Thập mục ngưu đồ trong sách Thiền. Trần Vàng Sao cũng đã có lúc lên núi tìm vàng.

Trần Vàng Sao. Kỷ Sửu con trâu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét